07:46 ICT Thứ tư, 19/01/2022

Trang nhất » Tin Tức » Tin tức tổng hợp

Cảm nghĩ: Bài thơ "Với Đảng, mùa xuân" của Tố Hữu

Thứ bảy - 16/01/2016 08:50 View: 4445
Bài thơ "Với Đảng, mùa xuân” Tố Hữu viết vào tháng 1- 1977 in trong tập thơ "Máu và hoa", sau khi đất nước thống nhất mở ra kỷ nguyên mới cho dân tộc với hoài bão khát khao, quyết tâm cháy bỏng xây dựng đất nước ta “Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” như Bác hằng mong muốn.
Cảm nghĩ: Bài thơ "Với Đảng, mùa xuân" của Tố Hữu

Cảm nghĩ: Bài thơ "Với Đảng, mùa xuân" của Tố Hữu


        Gần 4 thập kỷ đi qua, nhưng bài thơ như vẫn cùng ta đi cùng năm tháng. Tràn ngập niềm vui phấn khởi: Hướng tới kỷ niệm 86 năm ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam ( 3/2/1930 -3/2/2016) và trước thềm Đại hội XII của Đảng diễn ra vào những ngày đầu Xuân Bính Thân 2016. Xin phép được giới thiệu cùng bạn đọc, những cảm nghĩ chân thành, mộc mạc nhân đọc lại bài thơ "Với Đảng, mùa xuân” của Thi sỹ Tố Hữu.
 

 
             Với Đảng, mùa xuân

                         Thơ ơi thơ sẽ hát bài ca gì 
                         Tôi muốn dắt thơ đi 
                         Tôi muốn cùng thơ bay 
                         Mùa xuân nay 
                         Đến tận cùng đất nước. 
                         Ôi! Mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước 
                         Hơn nửa đường đi, tôi đã biết đâu 
                         Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu 
                         Đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pắc Bó 
                         Đẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau. 
                         Xưa quê cha mà tôi nào được biết 
                         Có Trường Sơn cao, có biển Đông sâu 
                         Tuổi thơ ùa trong mưa dầm da diết 
                         Cát truông dài nắng bỏng  lưng trâu...
                         Đảng dạy tôi biết ngẩng đầu, đứng dậy 
                         Vững hai chân, đứng thẳng, làm người 
                         Tôi đi tới, với bạn đời, từ ấy 
                          Đến hôm nay, mới thấy trọn vùng trời! 
                                               * 
                         Đâu phải đường xanh. Đường qua máu chảy 
                         Năm mươi năm, máu đỏ thành hoa 
                         Cuộc sinh nở nào đau đớn vậy ? 
                         Rất tự hào, mà xót tận trong da. 
                         Giặc đã diệt. Còn ta, vĩnh viễn 
                         Cả những người vắng bóng hôm nay 
                         Ôi, nếu Bác... 
                         Không, Bác vẫn đời đời hiển hiện 
                         Người vẫn hằng dìu dắt chúng con đây! 
                         Vĩnh viễn cùng ta, những gì còn, mất 
                         Những yêu thương, căm giận. buồn lo 
                         Những tiếng hát và những dòng nước mắt 
                         Cho núi sông này độc lập, tự do. 

                         Việt Nam! 
                        Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết 
                        Người là ai ? Mà sức mạnh thần kỳ 
                        Giữa cái chết, không phút nào chịu chết 
                        Lửa quanh mình, một tấc cũng không đi! 
                        Sống cho ta, sống cả cho người 
                        Là trái tim, cũng là lẽ phải. 
                        Việt Nam ơi! 
                        Người là ai ? Mà trở thành nhân loại. 
                 * 
Không chỉ hôm qua 
Hôm nay, mãi mãi 
Đất nước này vạn đại tươi xanh 
Như rừng đước, cháy rồi, lại mọc 
Tràm lại ra hoa cho ong mật đu cành. 
Ngút mắt trông 
Biển lúa mênh mông 
Sông nước Cửu Long dào dạt 
Dừa nghiêng bóng mát 
Thơm ngọt xoài ngon. 
Tươi rói đất son 
Rừng cao su xanh thẳng tắp 
Bắp mẩy, mía giòn. 
Bát ngát Tây Nguyên vẫy gọi 
Nào trai tài gái giỏi 
Lại đây! 
Khai phá, dựng xây 
Trên trận địa năm xưa, rạch những đường cày mới 
Thời gian không đợi 
Cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi 
Cho những mùa gặt lớn mai sau 
Phải nhanh chân từ những bước đầu. 
Tổ quốc ta phải giàu, phải mạnh 
Ta sẽ đi, như lao vào trận đánh. 
Đường Hồ Chí Minh rộng mở, thênh thang 
Ta phải thắng thiên nhiên, và thắng cả chính mình 
Cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi. 
                 * 
Hãy bước tới. 
Từ đỉnh cao này vời vợi 
Đến những chân trời xa... 
Hạnh phúc ở mỗi bàn tay vun xới 
Mỗi nụ mầm nở tự lòng ta. 
             * 
Xứ sở mình có đủ nắng quanh năm 
Cuộc sống ấm ân tình, với Đảng 
Lớn khôn chung, một sẽ hoá thành trăm 
Đời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng.
Phải thế chăng, hỡi mùa xuân hùng tráng 
Mà tuyến đường Thống Nhất nổi còi vang 
Mà Nam Bắc hoà sắc màu duyên dáng 
Đầu mạ non xanh, đầu lúa chín vàng. 
Lịch sử sang trang. 
Đại hội Đảng mở mùa vui. Phơi phới 
Từ chiến trường ra, ta xốc tới công trường 
Người chiến thắng là người xây dựng mới 
Anh em ơi 
Tất cả lên đường.
(1-1977)

         Là nhà thơ gắn bó với sự nghiệp vẻ vang của Đảng, của dân tộc ta suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược nên trước mùa xuân của toàn dân tộc đã trọn niềm vui thống nhất, niềm vui của nhà thơ cứ trào dâng mạnh mẽ như  muốn cùng thơ bay đến tận cùng đất nước:

Thơ ơi thơ sẽ hát ca gì
Tôi muốn dắt thơ đi
Tôi muốn cùng thơ bay
Mùa xuân nay
Đến tận cùng đất nước.
Ôi! Mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước
Hơn nửa đời đi, tôi đã biết đâu
Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu
Đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pác Bó
Đẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau.


       Câu thơ cất lên tiếng hát để diễn tả niềm hân hoan tột cùng của nhà thơ khi đất nước đã vào Xuân. Xuân Việt Nam, xuân của đất trời, xuân của lòng người hòa chung trong mùa xuân của đất nước bởi  “Đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pắc Bó, đẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau”, một “mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước”.

        Cũng trong niềm hân hoan đó, nhà thơ nhớ lại những tháng năm đau khổ, khi nước nhà còn chìm trong nô lệ, quá khứ đau buồn của mình, của dân tộc ta khi chưa có Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Nước mất, nhà tan, hơn nửa đời mình, tác giả cũng chìm trong “Tuổi thơ úa trong mưa dầm da diết. Cát truông dài nắng bỏng lưng trâu”.

         Nhà thơ đã kết thúc khổ thơ đầu với lòng biết ơn Đảng đã đem lại cho dân tộc chủ quyền, nước nhà tự do, thân phận mỗi con người thay đổi đó là làm chủ, làm người: “Đảng dạy tôi biết ngẩng đầu, đứng dậy. Vững hai chân, đứng thẳng, làm người. Tôi đi tới, với bạn đời, Từ ấy. Đến hôm nay, mới thấy trọn vùng trời”. Nhà thơ không quên nhắc lại thuở mình bắt gặp chân lý của Đảng “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim”. Ánh sáng của Đảng soi đường đưa cả dân tộc thoát khỏi bóng đêm, đem lại cho mỗi người “thấy trọn vùng trời” cao rộng, tự do…

        Ở khổ thơ thứ hai, nhà thơ phân tích, lý giải cội nguồn sức mạnh nào mà con người, dân tộc Việt Nam làm nên những kỳ tích có một không hai đó. Tác giả lý giải: Con đường cách mạng Việt Nam phải trải qua nhiều “máu và hoa”. Vâng dân tộc ta đã trải qua máu và hoa lửa chiến công mới đến bến bờ hạnh phúc:

 Đâu phải đường xanh. Đường qua máu chảy
 Năm mươi năm, máu đỏ thành hoa
Cuộc sinh nở nào đau đớn vậy?
Rất tự hào mà xót tận da.

        Cuộc hồi sinh dân tộc phải trải qua bao đau thương, hy sinh, mất mát… Có được như hôm nay là nhờ có Đảng soi đường, chỉ lối, có Bác Hồ “vẫn đời đời hiển hiện; Người vẫn hằng dìu dắt chúng con đây”.

        Một lần vào năm 1967, trong một câu chuyện về văn học, nhà thơ Tố Hữu đã nói về tính chất dân tộc sâu sắc của văn học nghệ thuật, và đã đặt câu hỏi cho cử tọa và cũng là để tự hỏi mình: “Nhưng dân tộc Việt Nam là thế nào?”. Có lẽ câu hỏi đó, luôn trăn trở trong hồn thơ Tố Hữu:

Việt Nam!
Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
Người là ai? Mà sức mạnh thần kỳ
Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
Lửa quanh mình một tấc cũng không đi!
Sống cho ta, sống cả cho người 
Là trái tim, cũng là lẽ phải. 
Việt Nam ơi! 
Người là ai ? Mà trở thành nhân loại


        Đó là trái tim luôn biết yêu thương, là lẽ phải - chân lý cuộc đời mà ta luôn quý trọng, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ, con người và dân tộc Việt Nam đã làm nên những câu chuyện thần kỳ, trở thành trái tim nhân phẩm và lương tâm của thời đại.

        Khổ thứ ba lại tiếp nối mạch reo vui và mời gọi. Có Đảng soi đường, chỉ lối cho ta:  “Nào trai tài gái giỏi; lại đây; khai phá, dựng xây”. Một không khí lao động, dựng xây hồ hởi trên cả nước, như thấy “cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi” để “đất nước này vạn đại tươi xanh”. Đoạn thơ kết thúc trong một không khí xuân tràn ấm áp bao trùm lên con người và cảnh vật. Với “mùa xuân hùng tráng” trong tiếng còi tàu Thống Nhất reo vang, với “mạ xanh non”, với “lúa chín vàng”, với tự do, no ấm “đời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng”. Và thật cảm động xiết bao khi Tố Hữu viết và cũng chính là nói giùm chúng ta với Đảng kính yêu:
 
Xứ sở mình có đủ nắng quanh năm
Cuộc sống ấm ân tình của Đảng.
Lớn khôn chung, một sẽ hoá thành trăm 
Đời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng

 
       Càng tự hào, vui sướng bao nhiêu trong sự hồi sinh của đất nước, trong bước đi lên xây dựng lại đất nước ta “Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” mà Bác Hồ đã căn dặn trước lúc đi xa. Nhà thơ như nhắc nhủ hãy mang sức người, sức của của cả dân tộc nhằm khai thác hết mọi tiềm năng của đất nước để làm cho đất nước vững bước đi lên vì cuộc sống ấm no hạnh phúc, vì xã hội công bằng dân chủ văn minh. Lời thơ vang lên như một lời kêu gọi:
 
Lịch sử sang trang.
Đại hội Đảng mở niềm vui. Phơi phới
Từ chiến trường ra, ta xốc tới công trường
Người chiến thắng là người xây dựng mới
Anh em ơi
Tất cả lên đường


      “Với Đảng, mùa xuân”, tác giả đã đồng nhất hình tượng Đảng với hình tượng Mùa Xuân, Tố Hữu nhắc nhủ chúng ta rằng: Chỉ có Đảng soi đường, chỉ lối mới đem lại Mùa Xuân cho đất nước, Mùa Xuân cho dân tộc, Mùa Xuân cho mỗi con người Việt Nam chúng ta hôm nay và mai sau. Bởi Đảng với Mùa Xuân - Mùa Xuân với Đảng đã trở thành một thực thể thống nhất. 

        Lại một mùa  Xuân mới, chúng ta đang đứng trước thời cơ, vận hội mới và cả những khó khăn, thách thức mới trên chặng đường đi tới tương lai. Bởi :
Thời gian không đợi 
Cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi 
Cho những mùa gặt lớn mai sau 
Phải nhanh chân từ những bước đầu 
Tổ quốc ta phải giàu, phải mạnh.

        Đọc lại bài thơ "Với Đảng, mùa xuân" của nhà thơ Tố Hữu, chúng ta càng yêu quý, trân trọng tấm lòng trong sáng của nhà thơ với Đảng.  Nhà thơ đã nói  giùm tấm lòng mọi người dân đất Việt mãi mãi vững tin vào Đảng. Vững bước tiến lên theo con đường độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội mà Bác Hồ kính yêu, Đảng cộng sản Việt Nam và dân tộc Việt Nam đã lựa chọn. Vì:
"Không chỉ hôm qua 
Hôm nay, mãi mãi 
Đất nước này vạn đại tươi xanh".

Tác giả bài viết: Đỗ Quang Khải

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Liên kết nhanh






Các công trình trọng điểm trên địa bàn thành phố Điện Biên Phủ
Công khai ngân sách
Phản ánh kiến nghị
Tài liệu kỳ họp HĐND TP Điện Biên Phủ
Tài liệu tập huấn UBND Thành phố
Đô thị miền núi các tỉnh phía Bắc Thành phố Điện Biên Phủ qua các năm
Mua sắm tập trung
Quy hoạch - Kế hoạch
Văn bản QPPL Chính phủ
Văn bản QPPL của tỉnh
Nội dung họp UBND
Tài liệu kỳ họp HĐND TP Điện Biên Phủ
Đề tài khoa học
10 năm thành lập Trung tâm Công nghệ thông tin và Truyền thông Điện Biên

Bản đồ địa chính

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 56

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 8642

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 552192

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 32427015

Cơ sở dữ liệu về thủ tục hành chính
Đảng Cộng sản Việt Nam
Chính phủ
Tìm mộ liệt sỹ
Đại biểu nhân dân Điện Biên
Cổng thông tin điện tử tỉnh Điện Biên
Công báo Điện Biên
Trung tâm chăm sóc khách hàng Điện Lực Điện Biên